wap tai game hack

TOP Game Hot

Avatar Online

Chăm sóc nông trại, giải trí, tán gái,... Tải miễn phí! Tải Luôn

Mobi Army Online

Bắn súng căn tọa độ kiểu gunny,... CỰC HOT! Tải Luôn

Khí Phách Anh Hùng

Nhập vai kinh điển nhiều người chơi nhất trên điện thoại! Tải Luôn

Ngôi Làng Của Gió

Game nông trại giải trí làm mưa làm gió làng game 2015! Tải Luôn
Like Choang321.Pro Trên Facebook

Tìm Kiếm Nhanh

Hãy Thử Nhập Nội Dung Bạn Cần Xuống Dưới

Vợ Ngoại Tình – Chuyện ngắn có thật 100%

» Tác giả: Thánh Chém

» Lượt xem: 0

Vợ Ngoại Tình là Câu chuyện của tác giả bondeptrai6 như là một điểm báo trong cuộc sống hiện nay, thật đáng buồn và bất hạnh cho gia đình này. Mong rằng tác giả sẽ sớm vượt qua và trên thế giới này sẽ không còn những điều này xảy ra nữa. Các bạn hãy đọc và cảm nhận nhé!

Chuyện này là chuyện đời mình. Thật 100% tất cả ko có chút hư cấu hay văn vẻ nào hết.
———————————–
Chán, thất vọng, ko dám tâm sự với bạn bè, gia đình sợ mọi người biết được. đành lên đây tâm sự trên không gian ảo này, mong xả bớt được những uất ức trong lòng, tìm kiếm nguồn động viên, an ủi vậy.
Hôm qua lên face đọc được đoạn chát messenger của vợ với cô bạn học ở Hải Phòng, thấy vợ thông báo sắp li dị chồng…Tự dưng thấy lòng nghẹn lại. chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đứng vào hoàn cảnh gia đình đổ vỡ.
Cưới nhau 8 năm, trước cưới quen và yêu nhau 3 năm, mọi thứ trôi qua rất bình lặng, sinh 1 cu Bon ngoan ngoãn, mình bản thân không chơi bời hay lăng nhăng trai gái gì bên ngoài. Mình làm kinh doanh tuy không giầu nhưng đủ để cả gia đình chi tiêu thoải mái và tích lũy để dành cho tương lai.
Cuộc sống lắm bất ngờ, 30 tết về quê ăn tết. Mình ở Hà Nội nhưng quê bố mình ở Phùng.Bà Nội còn nên năm nào gia đình cũng về quê ăn tết, Mình là trưởng nên trọng trách giao thừa nào cũng ở lại thắp hương giao thừa còn bố mẹ ra ngoài nhà để hương khói ở ngoài, ngồi chờ giao thừa buồn ngủ mượn ĐT vợ để chơi game cho qua cơn buồn ngủ thấy cài pass nên hơi bất ngờ. sau đó từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. vào lịch sử cuộc gọi tin nhắn thấy mỗi ngày có 40-50 tin nhắn và cuộc gọi qua lại giữa máy vợ và 1 số máy lạ. lúc đó cố giữ bình tĩnh vì tết nhất hơn nữa chưa biết thực hư thế nào. để hôm sau sẽ nói chuyện vì lúc đó vợ mình đang ngủ. đúng 12h giao thừa đang bê mâm ra ngoài ban công để thắp hương thì thấy chuông tin nhắn tới. Vào đọc thực sự ko thể tin vào mắt. những dòng chữ sặc mùi yêu thương từ số máy lạ đó gửi tới máy vợ mình. Lúc đó ko thể bình tĩnh được, mình đánh thức vợ dậy cho đọc và hỏi đầu đuôi mọi chuyện. lúc đầu trí trá nhưng mình đưa ra lịch sử tin nhắn thì ko thể trối được đành phải thừa nhận mọi chuyện. Lúc đó họng như nghẹn lại, vừa tức, vừa sốc, không ngờ người mà mình tuyệt đối tin tưởng, yêu thương lại phản bội lại mình, Không ngờ nó đeo 1 cái mặt nạ giả tạo để sống với chồng để rồi cái mặt nạ nó rơi xuống hiện ra 1 bộ mặt, 1 con người ko ai có thể ngờ tới được.
Đang ở quê tết nhất, Bà Nội mình cao tuổi nên mình ko dám làm to chuyện sợ ảnh hướng đến mọi người. Cả đêm 30 ko thể nào ngủ được, chỉ muốn đập phá cái gì đó cho nó xả ra được, sáng mùng 1 ra ngoài đi bộ lên tận gần Sơn Tây, rồi đi bộ về, vừa đi vừa suy nghĩ, về cuộc sống vợ chồng, về tương lai, về những hệ lụy diễn ra với gia đình, nước mắt cứ trào ra, đi mãi rồi cũng quay về tới nhà, vẫn thấy nó nằm đắp chăn, mình lấy đt nó ra lại thấy vài cuộc gọi, vài tin nhắn qua lại. Tiên sư nhà nó, tại sao lại trơ trẽn như vậy
————————-
Mình giằng lấy điện thoại của nó, gọi điện cho thằng kia, thằng kia thấy giọng mình tắt máy vội, mình gọi tiếp mấy cuộc nhưng nó ko bắt máy. người mình như bị ai châm lửa đốt nhưng vẫn phải cố gắng kìm vì sợ Bà Nội biết chuyện.
Nó thấy mình cố gọi điện cho thằng kia vùng vằng lấy xe máy bỏ ra nhà mình.
Mình ngồi 1 lúc rồi bắt taxi về sau.
Mình về tới nhà trước chưa thấy nó về Bố Mẹ mình chắc ở quê gọi điện nên gặng hỏi mình từ lúc trên taxi cho tới lúc về tới nhà, chả biết nói sao đành bảo “vợ chồng con có vấn đề, Bố Mẹ cứ về quê ăn tết cho Bà Nội yên tâm rồi sau tết con sẽ nói chuyện riêng với bố mẹ). 15 phút sau nó về tới nhà lẳng lặng lên phòng đóng cửa nằm đắp chăn.
Cả ngày mùng 1 tết trôi qua thật kinh khủng, Cái cảm giác bị đâm lén trong lòng nó đau đớn theo kiểu rất khó tả, ngột ngạt, căng thằng, Mình phải chui vào nhà tắm ngâm nước mấy tiếng mong nó dịu bớt mà chẳng ăn thua, tư tưởng hoang mang tột độ. nó nằm lỳ trong chăn tới tối mình phải dựng nó dậy nói chuyện. Mình bảo nó nói rõ mọi chuyện, nó trả lởi theo kiểu nhát 1 và trí trá (Bản chất nó thật thà ko ngờ dình vào chuyện này nó thay đổi đến như vậy ) Mình nghĩ mùng 2 lên nhà nó chúc tết sẽ làm lớn chuyện lên để nếu còn cứu vãn được tình cảm vợ chống sẽ coi như bài học cuộc đời đối với nó! Nó xin mình đừng nói chuyện này với Bố Mẹ nó ảnh hưởng đến tết. Mình đồng ý bảo sẽ nói chuyện với anh ruột nó, rồi cùng anh ruột nó sẽ gọi thằng kia ra để nói chuyện xem thực hư mối quan hệ đến đâu và còn cứu vãn được không. Nó không đồng ý nó bảo chuyện riêng của nó, bảo chuyện nhỏ để nó tự giải quyết (Chuyện nhỏ cái tiên sư nhà nó) Nó thấy mình chuẩn bị điên lên cầm điện thoại bỏ ra ngoài.
Nửa tiếng sau nó về và lên phòng đắp chăn tiếp . Mình muốn dựng nó dậy đập cho 1 trận nhưng cố kìm chế, mấy phút sau thì anh trai nó gọi điện cho mình (Hóa ra nó ra ngoài gọi điện cho anh nó) Hỏi tại sao mâu thuẫn hơn 1 năm nay mà giấu không cho mọi người biết, giờ phải sống vì con vì cái bla bla… Ko thể ngờ nó đốn mạt như vậy, nó bôi xấu mình, bôi xấu gia đình nhà mình, Nó ăn không nói có để tìm kiếm sự thương hại và ủng hộ của gia đình nhà nó
…………………………………………
Mùng 2 tết lên nhà nó chúc tết (năm nào theo lệ cũng vậy) năm nay cu Bon lên trước tết nên chỉ có 2 vợ chồng lên, lên xe mỗi người 1 ghế, ngồi xe 4 tiếng mà cảm giác dài như vô tận. lên tới nhà cu Bon nhìn thấy Bố Mẹ mừng rỡ chạy ra đón nhìn thấy con mà chỉ muốn khóc. Cố gắng kìm lại để cho không khí gia đình nó bình thường.
Chào hỏi Bố Mẹ nó rồi ngồi nói chuyện 1 lúc, Mình xin phép đi nghỉ 1 lát để suy nghĩ nó nên nói chuyện đó ra hay không, có nên phá hỏng cái tết này đi không. Nằm suy nghĩ miên man mấy tiếng đồng hồ. Chập tối gần bữa cơm nó ra hỏi mình có nói chuyện với Bố Mẹ không. Mình im lặng ko nói bất ngờ nó bảo “xin anh chỉ nói cho Mẹ chứ đừng nói cho Bố” Mẹ nhà nó, Mình còn đang suy nghĩ sợ nói ra Bố Mẹ nó suy sụp thì nó nói với mình như vậy (đã lăng loàn còn bỉ ổi) Thì ra lúc mình nằm nghĩ ngợi nó đã thủ thỉ rào trước với mẹ nó rồi
Sau bữa cơm tối ngồi uống nước chè nói chuyện tết nhất với bố mẹ nó, Mình còn đang đấu tranh tư tưởng có nên nói chuyện với bố nó không, dứng dậy ra ngoài tý cho nó thoáng đãng, cho tư tưởng thoải mái hơn. Thấy nó chui vào nhà vệ sinh, 5′ rồi 10′, 15′ rồi 20 phút. Mình thấy có vấn đề nên đẩy cửa vào thấy nó đang ngồi nhắn tin Mình rằng lấy điện thoại lần đầu tiên mình đọc được tin nhắn của 2 đứa…
…..
Mẹ em biết chuyện rồi, lúc đầu mẹ em gay gắt lắm nhưng sau Mẹ bảo tùy em
Anh thương mình lắm, sẽ sẽ yêu mình, sẽ ở bên mình mãi mãi …
….
Những dòng tin nhắn này có lẽ sẽ còn mãi mãi ở trong đầu mình. Tiên sư nhà nó, Từ 1 đứa con gái vùng cao xuống Hà Nội, Ngơ ngác không biết gì, Mình bên cạnh nó, dịu dắt nó, xin công ăn việc làm cho nó, làm lụng vất vả kiếm tiền để cho nó tiêu pha thoải mái. để giờ đây nó phản bội lại mình. đâm dao vào tim mình .
……………………………………
Mình cầm điện thoại chạy vào nhà gặp bố mẹ nó, bảo ông bà con có chuyện quan trọng cần nói chuyện với bố mẹ. đưa đt cho bố mẹ nó đọc những dòng tin nhắn đó, mẹ nó có lẽ biết chuyện nên giữ bình tĩnh hơn, Bố nó thì mặt tím lại chửi bới nó, bảo gia đình nhà nó trước giờ chưa bao giờ có chuyện như thế này sảy ra, rằng mày có muốn bố mẹ còn dám bước ra khỏi nhà… Nó thì lu loa lên bố mẹ có muốn con chết đi hay không. Tiên sư nó. Nó làm tình chết đứng mình chưa ý kiến gì mà nó nói giọng như vậy… Rồi câu chuyện tối đó cũng chẳng đi tới đâu, ông bà cũng chỉ biết khuyên vì con vì cái, vì 2 gia đình, vì nghĩa vợ chồng. Cả đêm đó mình ko thể ngủ được. Mọi chuyện sảy ra quá bất ngờ, quá bất công đối với mình.
Sáng hôm sau, mình mượn xe bố nó chạy ra thị trấn, lúc này có lẽ cần ở 1 mình. Cần tĩnh tâm suy nghĩ về con đường phía trước, miên man, hoang mang, thất vọng, nói chung suy nghĩ rối bù, mình ngồi bãi cỏ đến giữa chiều tự dưng nhớ tới cu Bon mới đứng dậy đi về. Về tới nhà nó, nó gọi mình lên đồi nói chuyện, 2 vợ chồng cần nói chuyện riêng sau mọi chuyện. Nó bảo sẽ lên chỗ anh trai nó sống 1 thời gian, xác định lại tình cảm, Mình lúc đó suy nghĩ sẽ chia tay, bảo nó anh sẽ để em tự do, sống theo bản năng của em nhưng em phải để cu Bon ở với anh, Nó rất quan trọng với anh, với gia đình nhà anh, em làm anh thành người mất vợ thì đừng có suy nghĩ cướp nốt đứa con khỏi tay anh, đừng có dồn anh đến mức đường cùng.
—————————-
Lại thêm 1 đêm trắng dài đằng đẵng. Cách đây vài ngày vẫn suy nghĩ mình đang có 1 gia đình hạnh phúc, con cái ngoan ngoãn, giờ mọi thứ đảo lộn. Rồi sẽ nói chuyện với bố mẹ mình như thế nào, Bố Mẹ mình chỉ có 2 đứa, mình và thằng em trai, thằng em thì ko may vừa tai nạn xe máy mất mới được 1 năm, giờ chỉ còn mình mình và giờ lại tan vỡ thì ông bà chắc suy sụp mất, rồi cu Bon, bố mẹ nó chia tay ảnh hưởng tới nó như thế nào. Mình đau vô cùng, mình nhường nhịn, tử tế với nó như vậy mà nó đẩy mình vào tình huống như thế này.
—————————–
Trời sáng dần, mất ngủ mấy hôm trời mệt mỏi vô cùng, ể oải, đau đớn, Nứa tiếng nữa thôi là bắt xe về Hà Nội. Sau cả đêm suy nghĩ mình goi nó ra sau nhà nói chuyện lần cuối trên đó, mình nói nhẹ nhàng. Anh và em gắn bó với nhau hơn 10 năm rồi. gia đình nhà anh vừa sảy ra biến cố lớn như vậy, anh ko muốn bố mẹ chịu thêm nỗi đau nào nữa, cu Bon nó còn quá non, nó cần có 1 gia đình, có bố, có mẹ bên cạnh chăm lo cho nó, anh ko biết mối quan hệ với em với thằng kia đi xa tới đâu nhưng cứ suy nghĩ kỹ về mối quan hệ của vợ chồng mình, em cứ nghĩ đi về đến nhà trả lời anh.
4 tiếng trên xe lòng nặng trĩu, nhìn cu Bon vô tư chơi đùa mà thương nó vô cùng, về tới nhà cu Bon chạy ngay ra chơi với Ông Bà nội, gần 10 ngày ông bà và cháu mới nhìn thấy nhau. 2 vợ chồng dắt nhau lên phòng mình hỏi nó: trên xe mấy tiếng em đã quyết định được chưa? Nó trả lời “Anh cho em cơ hội ở lại với gia đình” bản thân mình lúc đó suy nghĩ phụ nữ thường yếu lòng, lại suy nghĩ ngắn, gặp phải thằng nó tán tỉnh đeo bám ko biết giữ mình sẽ ngả lòng ngay. mình cố gắng để giữ gìn cái gia đình này vì dù sao cũng vun đắp cho nó 8 năm nay, không thể để nó tan vỡ đơn giản như vậy được. Mình bảo nó “Anh không biết mối quan hệ của em đi xa tới đâu, nhưng em dừng được anh sẽ ko bao giờ nhắc tới, anh sẽ chôn sâu chuyện này trong lòng và em đừng có lấy nó ra, còn với gia đình anh anh sẽ nói chuyện với bố mẹ để cho không khí gia đình nó bình thường như trước, ko có áp lực nào với em cả”.
Hôm đó mọi việc trôi qua bình thường vì vẫn còn không khí tết, Bản thân mình con trai xác định tha thứ thì ko để bụng, Mình cũng gọi mẹ nói chuyện riêng để mẹ nói với bố ko tạo áp lực gì với nó. Mẹ lúc đầu rất bức xúc nhưng vì gia đình đành nghe theo lời mình.
Tết trôi qua mọi công việc trở lại bình thường, Mình trở lại cửa hàng kinh doanh còn nó đến Công ty làm việc, Mình nghĩ phải ngăn ko cho nó có cơ hội gặp thằng kia nên quyết định thời gian này sẽ đưa đón nó đi làm dù sau tết công việc của mình rất bận (Mình làm bên dịch vụ đám cưới) bản thân mình cũng đăng ký dịch vụ trên trang chủ Mobifone để xem lịch sử cuộc gọi (Trên ĐT chắc chắn nó sẽ xóa) Thiết lập công cụ tìm kiếm Mobi để xác định vị trí xem có gì bất thường còn nắm được.
Được 1 tuần kiểm tra trên trang chủ Mobi thấy có lịch sử có 3 cuộc gọi. Mình in ra giấy cho nó nhìn, Nó giải thích anh ý đặt hoa bên siêu thị em, em gọi điện thông báo hoa về. Tất nhiên là lấp liếm nhưng chủ yếu mình để cho nó biết nó gọi điện cho ai mình đều kiểm soát được.
1 tuần sau nó đòi tự đi làm, bảo công việc còn có lúc đi chỗ nọ chỗ kia, cứ phải mượn xe ko thoải mái lắm. Mình miễn cưỡng OK vì dù sao cũng không thể đưa đi mãi được, sẽ kiểm soát bằng GPS trên ĐT vậy.
Cuộc sống 2 tuần sau trôi qua bình thường, mình cố gắng quan tâm hơn tới nó, muốn để cho nó nhận ra ai là người tốt nhất với nó. dù sao nó cũng 30 tuổi ko thể nông cạn như cái tuổi 19-20. nhưng thói đời làm gì mờ ám ko khảo cũng xưng. 1 Tối mình hỏi nó em còn nhắn tin qua lại với nó ko, ai ngờ nó trả lời “Anh biết rồi còn hỏi” lại thêm 1 đêm nặng trĩu.Mình cố gắng kìm chế để ko loạn nhà lên. bảo nó Anh để em 3 ngày suy nghĩ rồi sẽ nói chuyện với em.
Hôm sau mình quyết tâm gặp bằng được thằng đó để nói chuyện cho ra nhẽ. xem thực hư môi quan hệ đó như thế nào. Linh tính của người chồng nên mình có thể xác định được 90% thằng đó là ai, ở chỗ nào dù mình chưa bao giờ gặp nó, con vợ mình cũng chưa bao giờ cho mình biết thằng đó là ai.
Hôm đó là chủ nhật, mình lên chỗ quán cà phê của gia đình nhà thằng kia, vào quán thấy 1 người trung niên ngồi đó và 2 phụ nữ bên trong đang dọn dẹp bên trong, mình vào gọi nước bình thường, Gã trung niên đi ra ngoài mình hỏi chị bán hàng, đây có phải quán nhà anh Bình ko và em muốn gặp anh Bình. chị kia gọi gã kia lại mĩnh cũng hơi bất ngờ, Mình giới thiệu em là chồng Thủy cần nói chuyện với anh, mặt nó tái lại và bảo mình ra chỗ khác nói chuyện. cũng Ok thôi vì mục đích hôm nay lên đây để xác minh cái mối quan hệ này đến đâu rồi.
Nói chung cũng bất ngờ, trước kia hình dung bồ của vợ mình hình thức bóng bẩy, trẻ trung ai ngờ đâu là gã đàn ông trung niên 55 tuổi này, đúng là ko thể hiểu nổi …..
————————
Ngồi nói chuyện với hắn, thằng này nhìn rõ trải đời, mính nói chuyện đoàng hoàng lịch sự chứ ko chửi với hay gây căng thằng gì, mình hỏi quan hệ 2 người đến đâu rồi nó bảo chỉ ở mức nhắn tin qua lại, chưa sâu xa gì. Xác định chuyện này do con vợ mình vừa hư vừa ngu nên mình chủ động về sớm, gọi điện cho anh trai vợ để gặp (từ tết muốn gặp anh vợ để tâm sự, để anh nó dậy bảo khuyên răn nó nhưng anh nó bận công việc nên ko gặp được) Gọi điện không thấy nghe máy. mình lên phố lấy hàng lúc gần về thấy anh nó gọi điện lại, 2 anh em hẹn gặp nhay lên phi xe về Linh Đàm để gặp.
Anh em gặp nhau, mình nói rõ sự việc, nói thẳng ra chỗ đàn ông em nói thẳng
Đàn ông chẳng ai muốn bỏ vợ, muốn gia đình tan vỡ, con cái ảnh hưởng và 2 gia đình ảnh hưởng. Em cố hết sức để giữ gìn cái gia đình này, bỏ qua mọi lỗi lầm của nó, tạo điều kiện để nó trở lại gia đình và ko gây áp lực nào với nó cả.
Nhưng gia đình không thể 1 người xây 1 người đạp đổ, em vứt bỏ sỹ diện, chịu nhục để nó nhìn nhận vấn đề nhưng cái gì cũng có giới hạn, vượt qua cái giới hạn đó thì em ko chịu vì không thể giữ hay níu kéo được.
Sau đó anh trai nó có gọi điện cho nó để nói chuyện với nhau, chắc cũng khuyên bảo nhưng mình ko ở đó nên không biết sự việc.
3 ngày rồi cũng trôi qua, cu bon ngủ mình gọi nó dậy để nói chuyện. Hỏi nó đã suy nghĩ song chưa. Một lần nữa mình chấp nhận tha thứ cho nó, hy vọng bằng sự quan tâm nó biết nhìn nhận lại vấn đề.
Nửa tháng nữa lại trôi qua có vẻ không còn vấn đề gì, cuộc sống dần trở lại bình thường. rồi lại gợn sóng, 11h00 chuẩn bị ngủ thấy có tin nhắn tới, mở tin nhắn ra thì ko thấy, kéo thanh trạng thái xuống hóa ra tin nhắn viber. đọc mà tim gan thắt lại
Lại gọi vợ dậy nói chuyện, lần thứ 4 từ đầu năm đến giờ (tiên sư nó sao lại trơ trẽn như vậy) nó giải thích em cắt đứt với nó rồi, đây chỉ là tin nhắn từ 1 phía. Mình im lặng không nói gì sáng sau ra cửa hàng nó nhắn tin cho mình “Anh cho em cơ hội trở về với gia đình, nó chỉ là từ 1 phía, em không còn vấn đề gì nữa rồi” dù đau nhưng đành chấp nhận. nhưng rồi tất cả là giả dối hết, Mình thiết lập định vị Mobi nên kiểm soát được đường đi của nó qua GPS. thấy làm ca tối về luôn dừng lại 1 lúc ở Nguyễn Xiển, lúc đầu ko nghi ngờ nhưng nhiều lần như thế thành ra phải suy nghĩ. tối Chủ nhật mình nghỉ cửa hàng chạy lên cổng cơ quan đợi nó về tất nhiên chỉ quan sát từ xa. rồi đến giờ
đóng cửa, mình từ từ bám theo. thấy từ xa thấy 2 xe máy chạy song song nói chuyện với nhau, rồi từ từ dùng gần cổng trường ĐHTL đứng nói chuyện. Mình đứng quan sát từ xa, tim đập liên hồi, vừa đau vừa tức thở. Có lẽ đây là giới hạn cuối cùng rồi chạy lên đập cho chúng nó 1 trận hay giải quyết sao đây. cuối cùng có nhịn lại chạy lên chỗ chúng nó nói nhẹ nhàng “về nhà thôi em” buổi tối lần thứ 5 nói chuyện (Thật trơ trẽn) vợ chồng người ta ngồi nói chuyện làm ăn, chuyện con cái còn mình ngồi nói chuyện vợ lăng nhăng bên ngoài, 5 lần từ tết đến giờ, tiên sư nó, ko hiểu nó biết thế nào là ngôn hạnh không nữa. nó sống thế này thì có bỏ nhau thì còn chút thương cảm hay tôn trọng nào dành cho nó ko nữa
Đêm đó mình ngồi soạn đơn ly hôn đau lắm chứ, vun đắp cuộc sống gia đình 10 năm nay để rồi đến giờ phải ngồi làm việc này, bố mẹ sẽ rất đau lòng, cu bon rồi sẽ thiệt thòi nhưng mình làm gì còn con đường nào khác, sỹ diện mình vứt hết đi, chịu nhục nhã để cho nó nhìn nhận lại, nhưng dã tràng xe cát hết.Mọi người ai cũng bảo nó sướng, ông bà cu Bon giúp đỡ ko phải tham gia việc nhà để tập trung làm ăn, mình sống nhường nhịn nó, kiếm được tiền để nó thoải mái chi tiêu, mua sắm. Có thể mình không có biệt thự, ko có ôtô, ko có xe Sh (à có nhưng nhường cho nó đi) ngoài ra nó có thiếu thốn gì nữa. tình cảm không! sinh lý không! (Nó đẻ cu Bon song bị lãnh cảm ko thiết tha gì, mình chồng nó đang tuổi sung nhiều lúc có như cầu vẫn phải cắn răng chịu đựng vì biết cơ thể nó vậy) giờ ngồi nghĩ ko biết làm sao để nó đắm đuối với 1 lão gần bằng tuổi cha nó như vậy. cuộc sống đúng là ko thể hiểu nổi
Tối hôm sau cu Bon ngủ, mình lại gọi nó dậy nói chuyện, hỏi giờ em định thế nào: Nó bảo em muốn ở lại với anh và con. “giả tạo” Mình bảo với anh nó đến giới hạn cuối cùng rồi và lấy đơn li dị đưa cho nó. nó bảo em xem rồi nhưng ko ký đâu. rồi sau đó lấn lá để cu Bon học hết lớp 1, để sau 30/4 – 1/5. thôi thì để sau 30/4 vậy.
Cuộc sống rồi vẫn phải tiếp tục thôi, ly hôn có lẽ sẽ mất vài tháng, Vẫn phải lao vào công việc để quên đi mọi việc. Có lẽ phải đi đâu đó 1 tuần để thoát khỏi tâm trạng này. Đà Lạt, Nha Trang, Phú Quốc chẳng biết là sẽ đi đâu nữa
—————————–
Tối qua chở cu Bon đi chơi, mua đồ chơi cho nó, nhìn con vô tư chơi đùa mà xót xa. Thấy cân sức khỏe nhẩy lên xem thế nào, giật mình còn có 68 cân, mới 3 tháng mà mất đi 5 cân thịt, chuyện này đang tàn phá bản thân mình ghê gớm.
Gia đình mình vừa mất mát đi 1 thành viên, đứa em mình tai nạn mất để lại thằng Đô Đô kém cu Bon 1 tuổi, dù mình cố gắng quan tâm để bù đắp những mất mát về tình cảm của người cha nhưng vẫn cảm thấy nó bị thiếu cái gì đó rất quan trọng, Ai ngờ giờ đây cu Bon nhà mình sắp sửa lại rơi vào cảnh bố mẹ tan vỡ.
35 tuổi, có lẽ đủ chín chắn để nhìn nhận hay quyết định chuyện gì đó quan trọng trong đời. Ngay từ khi phát hiện đến mãi sau này, Mình luôn hướng vợ mình quay lại với gia đình chứ chưa bao giờ vì nóng giận mà hắt hủi nó, 10 năm gắn bó đủ để mình hiểu tính cách con người nó “Nông cạn – Ích kỷ” Mình cố gắng làm ấm lại tình cảm vợ chồng, tạo những không gian riêng để vợ chồng gần gũi nhau hơn nhưng tất cả thua những ảo vọng mơ hồ ở đâu đó! đến giờ phút này thì chịu thật rồi, dù đau nhưng đành phải chấp nhận sự thật.
Xin lỗi Bố Mẹ, con ko biết dậy vợ, quá chiều nó để thành 1 người vợ hư, 1 đứa con dâu hư hỏng
Xin lỗi cu Bon, bố không biết dậy mẹ con, để con phải rơi vào hoàn cảnh này.

Xem nhiều

Cùng Chuyên Mục

Bạn Đã Xem Chưa

Các Chuyên Mục Chính

Sử dụng Facebook java đểo vào fb không bị chặn | Hot Zalo Java | Quảng Cáo: Ninja school online mới | Link: Chơi avatar trên pc máy tính