wap tai game hack

TOP Game Hot

Avatar Online

Chăm sóc nông trại, giải trí, tán gái,... Tải miễn phí! Tải Luôn

Mobi Army Online

Bắn súng căn tọa độ kiểu gunny,... CỰC HOT! Tải Luôn

Khí Phách Anh Hùng

Nhập vai kinh điển nhiều người chơi nhất trên điện thoại! Tải Luôn

Ngôi Làng Của Gió

Game nông trại giải trí làm mưa làm gió làng game 2015! Tải Luôn
Like Choang321.Pro Trên Facebook

Tìm Kiếm Nhanh

Hãy Thử Nhập Nội Dung Bạn Cần Xuống Dưới

Truyện ngắn – Tình yêu online

» Tác giả: Sơn Võ Ngọc

» Lượt xem: 0

Tôi quen cậu ấy, khi mới chát Ola.
Cậu ấy không phải là người đầu tiên nói chuyện với tôi, càng không phải người đầu tiên khiến tôi có cảm giác hứng thú với cái trò kết bạn trên mạng này. Nhưng lại là người đầu tiên, và duy nhất khiến tôi có ấn tượng, và nhớ mãi cho đến bây giờ. Tuy không đến mức ngày đêm quên ăn quên ngủ, hay là ngay cả trong giấc mơ cũng thấy cậu ấy. Nhưng cho đến bây giờ, cậu ấy vẫn sống trong kỷ niệm của tôi. Mặc dù hình ảnh cậu ấy trong tâm trí tôi không còn đẹp nữa, nhưng đôi khi, có những điều xảy ra trong hiện tại trùng lặp với kí ức, tôi lại nhớ về cậu ấy, một cảm giác buồn man mác pha lẫn chút tiếc nuối…
*
Như một sự tình cờ, chúng tôi quen nhau, khi cả hai còn đang trong giờ học. Nghĩa là cả tôi và cậu ấy đều Chat thay vì ngồi nghe giảng.
Không phải chỉ có tôi, mà đa số và hầu hết sinh viên đều như vậy. Tiết học cuối cùng, vào một ngày nắng nóng oi bức tháng 4.
.
Tôi không thể nhớ màn mở đầu cho cuộc nói chuyện ấy bắt đầu từ đâu. Chỉ nhớ rằng sau khi luyên thuyên xào xáo chém bão một hồi, tôi đã bắt cậu ấy gọi tôi bằng chị. Cậu ấy vẫn ngoan ngoãn gọi theo, mặc dù hai đứa bằng tuổi và thậm chí cậu ấy còn “dừ” hơn tôi mấy tháng. .
– Em ở đâu?
– Em ở gần Hà Nội
– Là đâu?
– Hà Lội 2
….
Nhưng cậu ấy nói Nick này không phải của mình, hôm nay mượn nick thằng bạn để vào nghịch.
Rồi cậu ấy cho tôi số điện thoại. Tôi ghi đại ra cái bìa quyển vở đang để trên bàn học. Nhưng bây giờ nó đã Lạc xong Mất rồi còn đâu.
Đúng là không có cái gì giết thời gian hay ho hơn việc Chat chit, đọc truyện, chơi game trong giờ học. Khi chuông báo hết giờ, tôi mới cuống cuồng chào cậu ấy rồi OFF vội vã. Còn phải ra Bon chen ở nhà gửi xe nữa chứ . có lẽ cậu ấy về muộn hơn mình.
.
.
.
Về nhà, ăn cơm xong, lại ôm lấy cái điện thoại. Biểu hiện của một con nghiện Ola thời kỳ 3, nghĩa là đã nghiêm trọng lắm rồi đấy ạ .
Nhưng chẳng có cái tin Offline nào cả.
Chợt nhớ cái cái số điện thoại hồi nãy.
Bồi hổi bồi hồi.
094xxx
– A lô!
Tút tút tút.
Tất nhiên là chỉ nháy máy thôi, tiền đâu mà gọi, ngoại mạng mà
Nhưng thực sự, cái giọng cậu ấy, rất ngọt ngào
Ngọt như mía lùi, như đường phèn trộn mật ong í :’>
( Ta đang lăng xê cho một giọng nói )
Cậu ấy gọi lại ngay sau đó, nhưng lại bị tút tút tút. Tôi lại tắt máy.
– Chị đây em ơi
– Em đây chị ơi
– Em nào ế
– Ặc. Thế chị nào ế?
– Haha, ờ, chị vừa mới Chat ở Ola với e í
………..
Cuộc nói chuyện cứ dài dài mãi như thế. Cứ như là có cái duyên tiền kiếp nào đã định sẵn chúng tôi với nhau từ trước. Chỉ đợi đến kiếp này mà gặp nhau rồi “xổ” cho nhau nghe đủ mọi chuyện trên trời, dưới địa ngục mà thôi.
Cái duyên cái số nó là như thế đấy.
Cậu ấy nói với tôi rằng, cậu ấy mới chia tay người yêu. Người yêu cậu ấy yêu một thằng con trai khác, ngay sau khi cậu ấy đi học xa nhà.
Cậu ấy buồn, chán, nản. Thường xuyên uống rượu với đám bạn ở trọ.
Tâm sự rất nhiều, có những sms dài đến 2,3 trang chỉ để nói về đứa con gái bội bạc đó. Cậu ấy khiến tôi bối rối.
Không phải là chưa từng trải qua cảm giác này. Nhưng lần đầu tiên nói chuyện với một người con trai mang tâm trạng nặng nề thế này, thực sự tôi không biết phải an ủi cậu ấy như thế nào. Chỉ biết khuyên cậu ấy hãy quên đứa con gái đó đi, vì nó không xứng đáng.
Tôi chỉ lắng nghe, im lặng, và im lặng.
Không phải lời nói hay sự an ủi nào cũng có khả năng hóa giải được nỗi buồn. Tôi chọn cách im lặng. An toàn, và hữu hiệu nhất. Ít ra thì tôi cũng không động chạm đến nỗi đau và cái vết thương đang lở loét trong lòng của cậu ấy.
.
– Em gọi điện, chị nói chuyện với em nhé – Sms từ cậu ấy.
– Nhưng giọng chị không hay đâu, với lại, chị cũng không biết nói gì cả.
– Không sao, cứ nói đi là sẽ ra chuyện
– Ừm, giọng chị không hay đừng chê nhé
Rồi cậu ấy gọi lại chứ không nhắn tin nữa, đó là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện, sau một ngày nhắn tin.
Và cũng lần đầu tiên, có người khen giọng tôi hay, là cậu ấy.
.
Chỉ là những câu vu vơ, nhưng trái tim tôi. Thực sự. Đổ đứ đừ vì cái giọng nói ngọt ngào ấy. .
Nói là ngọt ngào thì hơi quá, vì người ta chỉ nói phụ nữ có giọng nói ngọt ngào, chứ không ai nói về giọng nói của người đàn ông bằng từ này cả, nghe ủy mị, và “bóng” quá.
(Giọng nói đặc trưng của những chàng trai Hà Nội, luôn ngọt ngào một cách kì lạ)
*
Khoảng thời gian sau đó, cậu ấy chính thức chuyển đến “nằm vùng” trong tâm trí tôi.
Ăn, ngủ, đi học. Chúng tôi nói chuyện với nhau mỗi ngày, đều đặn như thế.
Có lẽ tâm trạng cậu ấy đã tốt hơn?
*
– Chị ơi! Mua Vietnamobi nói chuyện cho rẻ đê
– Ừm, mai chị mua
Rồi tôi mua sim Vnmb thật, lại càng nói chuyện nhiều hơn. Thời gian đó đêm nào tôi cũng thức đến 1, 2h sáng, chỉ để lảm nhảm với cậu ấy, mặc dù sáng hôm sau phải dậy từ 6h để đi học, nhưng nào có nề hà gì. Tôi chấp nhận việc làm bản thân mình mệt mỏi. Vì cậu ấy.
*
– Em ơi! Hát cho chị nghe đê – Tôi thì thầm vào điện thoại, lúc 11h đêm.
– Em hát không hay đâu
– Chị không cần hay, chỉ cần em hát là được mà, hihi
Đầu bên kia, cậu ấy ngập ngừng.
– Nhưng mà….
– Nhưng sao?
– Nhưng con trai chỉ hát cho người mà họ yêu nghe thôi.
– Chị…. Em cứ hát đi, đâu nhất thiết phải là người yêu đâu.
Tôi hơi hụt hẫng vì câu nói ấy, không biết đó có phải là một lời từ chối khéo léo không. Nhưng vẫn năn nỉ ỉ ôi (mặt mình dày quá )
– Ừ, vậy để em học nhé, chứ em không thuộc.
– Ừm, miễn là có là được mà. Hehe.
*
Thỉnh thoảng cậu ấy có gửi cho tôi những tin MMS, lúc thì là hình cậu ấy trong lớp học, lúc thì gửi cái hình nền có chữ cái – là tên cậu ấy, hay chỉ là những âm thanh “tắc kè” hài hước… tất cả, tôi đều save vào điện thoại.
Tôi cũng gửi cho cậu ấy, hình của tôi.
.
Rồi một ngày, đang ngủ trưa, tôi lại nhận được tin MMS của cậu ấy. cứ nghĩ lại một Con gì sắp sửa kêu đây. Nhưng không.
“Hạnh phúc với anh là những giây phút bên em. Thế nhưng cũng là cơn mưa bay thoáng qua thôi. Chỉ được bên em một phút giây, dẫu ước mong bên em cả đời. Đến lúc nào rồi mưa cũng phải tan…”
Thực hiện lời hứa, cậu ấy đã hát cho tôi nghe. Tuy không hay, vẫn cái giọng ngọt ngào ấy, nhưng tôi cảm thấy có vẻ khó khăn lắm cậu ấy mới hát hết được bài hát ấy. So cute
*
*
*
– Chị ơi!
– Ơi! Em
– Chị có tình cảm với em không?
– Có, chị rất quý em
– Không. Ý em là. Chị có thích em không ý :’>
Mỉm cười vì cái sự trẻ con đáng yêu này, nhưng cũng hơi bối rối. Phải nói như thế nào nhỉ….
– Có.
Tôi trả lời tin nhắn với vẻn vẹn một chữ.
– Em gọi chị là Vợ nhé
– Ờ, ừm, tùy em. Cũng được
– Thế vợ đang học hả? Đang học sao lại nhắn tin cho chồng? Nhớ chồng à?
Nhận được tin nhắn mà không biết nên vui hay nên buồn nữa, dở khóc dở cười.
– Cái đồ…. Xấu tính
.
Thế đấy, chúng tôi đã thành vợ – chồng ảo của nhau. Một cách đơn giản. Ngọt ngào, nhẹ nhàng, dịu dàng và không phô trương.
Tôi thích cậu ấy nhiều hơn những gì tôi tưởng. Cả ngày nhắn tin, gọi điện liên tục, không rời nửa phút. Chỉ cần lâu lâu một người im lặng, là người kia sẽ tự động gọi điện ầm ĩ.
Đó. Là những ngày hạnh phúc. Không phải Nhất. Nhưng là mãi mãi. Đúng như ai đó nói “Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu”.
.
Tâm trạng cậu ấy có vẻ đã khá hơn một chút. Không còn uống rượu và tự kỷ một mình nữa.
*
Buổi trưa.
– Vợ ơi! Chồng mới đi ăn cơm về này. Vợ ăn cơm chưa?
– Vợ ăn rồi. Chồng ăn mấy bát cơm?
– Chồng ăn một ô tô cơm Vợ ăn bao nhiêu?
– Vợ ăn một xe tải cơm
– Oa, hai vợ chồng mình ăn tham nhể? Thế vợ uống nước chưa?
– Vợ uống rồi. Vợ uống được một bể nước chồng ợ Chồng uống chưa?
– Hehe, vợ mình bụng trâu quá, chồng uống có một cốc thôi
– Á, bị gài mìn, hic, chồng bựa
– Vợ ơi, hôm nay vợ đừng cài gọi, cài sms thôi. chồng gọi điện nói chuyện nhé.
– Chồng gọi đi, đã phân công mỗi đứa cài một ngày để tiết kiệm chi phí rồi mà
#%$^^&^**&(
– Vợ ơi, đi ngủ đê, chồng bùn ngủ này
– Thế vợ chồng mình đi ngủ nhá, vọ cũng bùn ngủ ùi, hì hì
– Thế hai đứa thi xem ai ngủ trước nhá, tí nữa đứa nào dậy trước phải nhắn tin nhá.
– Ô sờ kê chồng, đi ngủ nào, vợ tắt máy na.
– Vợ ngủ ngoan na, chụtttt
Tôi tắt máy, cái cảm giác ngọt ngào ấy vẫn còn đọng lại đến vài phút sau đó. Tôi ôm cái điện thoại, nhè nhàng chìm vào giấc ngủ.

Ì ì ì ì
Điện thoại rung có tin nhắn. Đang tơ lơ mơ, buồn ngủ, mơ màng mở điện thoại ra. Lại một MMS. Mở ra thì:
“Vợ ơi, vợ đang làm gì đấy? Chồng vừa ngủ dậy này, mệt quá, ư..” kèm theo âm thanh vươn vai ưỡn ngực. cái giọng ngái ngủ nghe mà thấy gét
Nhưng mà vì buồn ngủ, không mở được mắt ra nên gạt luôn cái điện thoại ra xa mà không thèm rep lại. Đến lúc tỉnh dậy, cứ tờ mờ nhớ về cái tin nhắn lúc nãy, mở điện thoại ra không thấy có tin nào. Nghĩ chắc có lẽ là mình mơ thấy vậy, nhưng vẫn khó hiểu.
.
vài hôm sau, vô tình lục lại được trong phần Sounds, phát hiện ra nó nằm lù lù cùng với mấy bản ghi âm khác. Mới biết là thật .
*
*
*
Nhung rồi. Cậu ấy lại bắt đầu uống rượu, ít nói chuyện với tôi hơn, hoặc có nói thì cũng là những tin nhắn, ngắn gọn, nhạt nhẽo. Tôi cũng ít liên lạc được với cậu ấy, hầu hết là không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn. Tôi lo lắng, hoang mang.
.
.
.
Một buổi tối. Tôi lại không gọi được cậu ấy. Suốt cả mấy tiếng đồng hồ đó, cứ thấp thỏm, ra ngóng vào trông cái điện thoại. Nhưng vô ích. Vô vọng.
1h đêm. Tôi vẫn thức. Không ngủ được. Vì thói quen. Và vì nghĩ đến cậu ấy.
Cậu ấy gọi tôi, bằng cái giọng lè nhè của một người say. Cậu ấy khóc. Không nói gì. Tôi im lặng. Rồi tắt máy. Không nhắn tin.
Rồi cuối cùng, cậu ấy là người nhắn tin trước.
Đọc tin nhắn, nước mắt tôi rơi lưng tròng. Tôi khóc vì cậu ấy. Còn cậu ấy. Khóc vì người khác. Người con gái vô tình bội bạc kia.
” Chị ơi, em vẫn còn yêu nó lắm, sao nó lại đối xử với em như thế. vì em xấu trai, vì em nghèo hay em không tốt, mà nó lại làm thế với em. Nếu thời gian quay lại, em sẽ làm mọi cách giữ nó. Không để nó yêu người khác đâu. Em đau lắm. Ước gì em gặp chị sớm hơn”
Tôi nén lòng, lại như những lần trước, chỉ biết an ủi cậu ấy như vậy.
“Em xin lỗi vì thời gian qua đã giả vờ yêu với chị. Em xin lỗi vì đã làm phiền chị trong thời gian qua. Chị đừng giận em nhé. Em cảm ơn chị nhiều lắm”.
“Không sao đâu em. Nếu có thể làm em vui hơn, thì cũng không sao mà. Em cứ coi như chị là người thay thế để giúp em đi. Em ngủ sớm đi cho khỏe nhé”
Tôi đã không thể nói gì thêm nữa. Chỉ biết khóc và khóc. Khóc cho tất cả những gì đã xảy ra, tất cả những gì tôi đã làm. Cho tất cả những hi vọng. Giờ chỉ còn là mây và khói.
Mây rồi cũng trôi, khói rồi sẽ tan.
Sáng hôm sau, cậu ấy vẫn nói chuyện với tôi, vẫn xưng hô vợ chồng, nhưng câu chuyện trở nên tẻ nhạt hơn.
Một vài ngày sau đó.
.
.
Những hồi chuông cứ đổ dài, không có người nghe máy. Sim Vnmb của cậu ấy cũng đã không liên lạc được nữa.
Hai ba ngày sau đó, cũng vẫn không thể liên lạc, cậu ấy không nghe máy. Suốt mấy ngày sau đó, tôi sống trong trạng thái chờ đợi, bất cứ số lạ nào gọi đến tôi cũng nghĩ là cậu ấy. Nhưng vô vọng, rồi đến tuyệt vọng, thật sự là như vậy. Cậu ấy không còn liên lạc với tôi nữa.
Chẳng lẽ bấy nhiêu thời gian tôi dành cho cậu ấy, chỉ để cậu ấy kết thúc như thế này sao??? Tất cả không là gì, không có ý nghĩa gì với cậu ấy sao? Chẳng lẽ cậu ấy không có một chút tình cảm nào với tôi sao????
Ai sẽ trả lời cho tôi? Không ai cả.
Tôi cũng đã thôi không hy vọng.
Những tưởng, mình đã thay đổi được một con người…
.
Nếu không phải là tình yêu, thì cứ coi như mình đã làm được một việc tốt.
*
.
Một thời gian sau đó, có vài lần tôi dùng số lạ gọi cho cậu ấy. chỉ để nghe tiếng A lô của cậu ấy. Giọng nói ấy đã thay đổi, không còn ngọt ngào như trước. Có lẽ bây giờ, cậu ấy đã chín chắn hơn, người lớn hơn, và cứng rắn hơn.
.
Hơn một năm sau đó, có một số điện thoại gọi đến cho tôi, vừa lạ vừa quen. Là cậu ấy. Cậu ấy nói với tôi rằng thời gian đó, cậu ấy bị khủng hoảng tâm lý, và cậu ấy cần làm lại những mối quan hệ. Trong đó có tôi, cậu ấy quyết định xóa tôi ra khỏi cuộc sống của cậu ấy. Và tự thú nhận cũng chính vì thích tôi nên cậu ấy làm như vậy.
.
Vậy là cuối cùng, tôi cũng nhận được câu trả lời của cậu ấy.
Từ đó chúng tôi không còn liên lạc với nhau thêm một lần nào nữa…
.
.
.
Cảm ơn người đã cho tôi kí ức….đẹp.

Xem Thêm: doc truyen ngan tinh yeu online, tinh yeu online, truyen ngan hay tinh yeu online,

Xem nhiều

Cùng Chuyên Mục

Bạn Đã Xem Chưa

Các Chuyên Mục Chính

Sử dụng Facebook java đểo vào fb không bị chặn | Hot Zalo Java | Quảng Cáo: Ninja school online mới | Link: Chơi avatar trên pc máy tính