wap tai game hack

TOP Game Hot

Avatar Online

Chăm sóc nông trại, giải trí, tán gái,... Tải miễn phí! Tải Luôn

Mobi Army Online

Bắn súng căn tọa độ kiểu gunny,... CỰC HOT! Tải Luôn

Khí Phách Anh Hùng

Nhập vai kinh điển nhiều người chơi nhất trên điện thoại! Tải Luôn

Ngôi Làng Của Gió

Game nông trại giải trí làm mưa làm gió làng game 2015! Tải Luôn
Like Choang321.Pro Trên Facebook

Tìm Kiếm Nhanh

Hãy Thử Nhập Nội Dung Bạn Cần Xuống Dưới

Đậu rồi thì yêu nhau thôi

» Tác giả: Minhkk

» Lượt xem: 0

Sáng sớm,mặt trời đã gần lên đỉnh.chiếc đồng hồ mèo kitty cũng reo 3,4 lần.Nhưng vẫn không thây động tĩnh gì của nó.Cuộn mình trong chăn nó ngủ ngon lành.Chỉ đến khi những tia nắng chói chang kia chiếu qua lớp kính dày của cửa sổ rọi thẳng vào mặt .Nó mới chợt bừng tỉnh,hất tung chăn ra.Lồm cồm bò dậy,với tay xem giờ.
-What dờ phắc!!!
-Cái quái gì thế này,7 giờ 15 rồi à!!
Chưa kịp hết câu nó đã chạy thẳng vào phòng vệ sinh rồi chuẩn bị đi học chỉ trong chốc lát.Xuống nhà,nó chỉ kịp chào mẹ một câu rồi cứ thế cắp đít đi luôn dẫu cho lúc đó đến cái mặt mẹ,nó cũng chẳng thấy.
-“Ôi dồi ôi!!!,kiểu này là lại ngồi sổ đầu bài rồi đây mà.
Nó vừa đi mà vừa than thân trách phận,chỉ tại đời nó khổ,số nó nhọ,cứ mỗi lần đi học là lại n lần nó đi trễ.Mặc cho thầy cô ra sức khuyên ngăn,bạn bè trăn trở,bố mẹ nhắc nhở nhưng sao mãi nó cũng không bỏ được.
Sau gần 15 phút chạy maratong trên con đường từ nhà đến trường thì nó cũng đến nơi.còn hơn 7 phút nữa là hết tiết 1.Nên nó đành ngậm ngùi đứng ngoài cửa lớp đợi hết tiết rồi vào.Vì nó biết,nếu bây giờ mà xông vào lớp thì e sẽ có chuyện lớn.Thầy giáo dạy toán và cũng kiêm luôn chủ nhiệm lớp nó là 1 người rất “uyên thâm”,thầy không những giỏi về toán mà ngay cả văn học,triết lý nhân sinh thầy cũng quá đỉnh,chỉ cần nghe thầy nói thôi nó cũng đến đau cả đầu mà rầu hết ruột rồi.Nên nó thà chấp nhận lếch thếch ở mép lớp đợi hết tiết còn hơn.
Cuối cùng tiết học cũng trôi qua trong sự chờ đợi mỏi mòn của nó.Bước vào lớp,mặt hằm hằm như thịt bằm hầm xương.Nó toan vứt chiếc cặp thân thương lên bàn thì.
-“Cái quái gì thế này,đứa nào dám để cặp vào bàn bà thế này hả,chán sống à”.
Nó hét lên và không ngừng đưa ánh mắt hình viên đạn dò xét tất cả mọi ngóc ngách,khía cạnh của lớp học.Cả lớp học đang ồn ào,náo nhiệt bỗng lặng thing không một tiếng động.
Cả chục con mắt nhìn nó không chớp mắt,từ trong đám người lộm nhộm kia, một tiếng nói lạ hoắc lạ hơ cất lên.
-“Của tớ đấy,có việc gì không cậu”.
Nó há hốc mồm,phồng má trợn mắt nhìn Minh,học sinh mới chuyển vào lớp nó.
-“Mày…mày…mày là thằng nào,sao lại…lại vào lớp tao,ngồi bàn tao thế hả”.Nó nói trong ậm ự,miệng thì lắp bắp.
Minh tiến đến gần và ghè sát vào mặt nó:
-Tôi có tên có tuổi đàng hoàng,chứ không phải là “Mày “.Tôi là học sinh mới chuyển đến lớp này,thấy bàn đó trống thì tôi xuống ngồi,như thế có ảnh hưởng gì đến hòa bình hay trật tự an ninh thế giới này à.
Nó mặt đỏ tấy bậy,trừng mắt nhìn anh
-Cái bàn này là của tôi,anh có quyền gì mà ngồi hả???
Anh cười nhạt nhếch môi nhìn nó
-Cái bàn này có phải mặc định là của cô đâu nhỉ,tại cô đến trễ thì mất chỗ thôi,chứ có gì mà cô phải thắc mắc.
Nó nhìn Minh mà chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh nếu có thể.
-Anh…anh…anh…được lắm.
-Chuyện..
Minh đắc chí đáp lại.
-À,mà này…Tôi nói cho cô biết nhé!!!Để được học và chuyển vào lớp này thì trước hết là tôi đã xin phép ý kiến của Đảng và các cấp lãnh đạo.Sau cùng là tôi đã xin phép ý kiến của nhà trường,thầy cô và thậm chí là các bạn trong lớp này.Thế mà cô nỡ lòng nào hỏi tôi là ai và sao tôi lại ngồi đây.Người nói câu này phải là tôi chứ.
Nghe Minh nói thế mà cổ họng nó nghẹn ứ,như có thứ gì đó rất đắng và khó nuốt ở cổ.Không thể nói thêm câu nào,nó đành lấy cặp đi xuống bàn dưới mà không quên ném cho Minh cái nhìn tóe khói.
Ngậm ngùi ngồi bàn dưới,mà lòng nó không yên,cục tức chạy xung quanh cơ thể, lên tim rồi lại dồn xuống não.Hậm hực chép đề trên bảng mà nó không ngừng liếc nhìn cái bàn thân thương của nó giờ đây đã có chủ mới.
-Nhi Anh lên bảng,giải cho thầy câu khảo sát hàm số bậc 4 kia!
Thầy nhìn nó với ánh mắt đầy thân thương và trìu mến nên dù nó muốn chối cũng không thể nào chối được.Bước lên bảng mà lòng nó như kim châm,lửa đốt,toát cả mồ hôi hột.Cố động não nhìn những con số trên bảng.Nhưng không biết vô tình hay cố ý,mà sao những con số ấy vẫn dửng dưng trước ánh mắt van xin,cầu cứu của nó.
Năm phút trôi qua,chiếc bảng vẫn trống trơn,sốt ruột thầy đành mời nó về chỗ mà kèm theo cái lắc đầu ngao ngán.
Sụ mặt xuống bàn mà chẳng dám ngước mặt lên,Nó xấu hổ đến mức nếu có khe nẻ nào ở đấy thì nó nguyện chui tọt xuống rồi.
-Lớp mình ai làm được câu này.
Thầy đưa mắt đảo nhìn quanh lớp,thì ai cũng cúi gằm mặt xuống,chỉ có mỗi Minh là mặt hớn hở đưa mắt nhìn lại thầy.
-Bạn Minh là học sinh mới nhể,chắc bài này thầy mời em lên giải.
Nói rồi thầy lại đưa ánh mắt tình thương mến thương nhìn anh.Không chần chừ,Minh lên bảng mà không 1 câu phản kháng.Chưa đầy 5 phút,Minh đã ung dung đặt phấn xuống bàn mà nghếch mặt đi và trong sự trầm trồ, và thán phúc của mọi người.
Chỉ có nó là thấy khó chịu và hằn học với Minh nên chẳng thèm đếm xỉa xem anh đã làm gì.Vừa về chỗ ngồi mà Minh đã bị cả lũ con gái vây quanh nhờ anh chỉ bài.Không ngần ngại,anh nở nụ cười thân thiện mà ân cần giảng giải cho từng người.Trong mắt lũ con gái lớp Minh thì anh như là thần tương mà luôn được họ tôn vinh và mong muốn theo đuổi.
Đưa mắt xuống nhìn nó,nở nụ cười thánh thiện như bóng điện,anh khẽ nói:
-Có cần tôi giúp không,bạn gì ơi!
-Tôi tên Nhi Anh chứ không phải là gì ơi,không cần…tôi tự làm được..Nó gằn giọng.
Mạnh mồm nói thế,chứ thực sự giờ đây trong đầu nó,một chữ bẻ đôi nó còn không biết nữa là,đành bó bút mà nhìn những con số nhảy tưng tưng trước mặt,nó chán nản mà thở dài ngao ngán.Thấy mấy lũ con gái trong lớp được Minh chỉ bài tận tình,đầu gật tới gật lui mà nó phát thèm đi được.Nhưng vì giữ cái thể diện cao vút của nó mà nó đành mạnh mồm bảo không.
Một tháng đã trôi qua, những gì nó học được ở môn toán kia vẫn là số không to đùng.Uể oải bước đi đến lớp,nó nằm gục xuống bàn toan ngủ một giấc thì.
-Bụp!!!!
-Đứa ôn con nào đấy !!!.
-không thấy bà đang ngủ à,chúng mày có tin là bà cho chúng mày lên nóc tủ ăn đủ đủ hết một lũ bây giờ không???
Nó nói một tràng thì im băt,nhìn xuống trước bàn nó bây giờ là quyển sách có tiêu đề “chuyên đề khảo sát hàm sô”.Nó đưa mắt nhìn quanh thì thấy Minh đang nhìn nó,anh khẽ nói:
-Sách này hay đấy,hi vọng sẽ giúp ích được gì cho ấy…
Nhi anh lại đưa mắt nhìn mà anh gằn giọng
-Tôi tên Nhi Anh,chứ không phải là ấy.
Cầm quyển sách trên tay,nó ngấu ngiến nhìn vào trang sách,mắt dò từ trên xuống dưới…Công nhận là sách này hay thật,những điều nó thắc mắc và không hiểu thì ở đây họ giảng giải rất kĩ,mải nhìn quyển sách mà đầu nó cứ gât gù.
-Ơ,mà mình bị hâm à!! Tự nhiên đi nhận sách của 1 thằng tâm thần như anh ta nhỉ,sách thì hay đấy,dễ hiểu đấy,nhưng chủ của nó thì trái ngược lại.Sĩ diện cao vút của nó lại 1 lần nữa bắt nó phải từ chối lòng tốt của anh.
-Thôi,tôi không cần,anh đi mà cầm lấy,nó ném quyển sách về phía anh.
-Bụp!!!
Cả lớp lại được một phe thót tim với nó.quyển sách rơi xuống đất trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người.Phản ứng của nó đã làm Minh bẽ mặt.Cầm quyển sách trên tay,anh đùng đùng tiến về phía thùng rác mà ném quyển sách vào.
-Không cần thì thôi,coi như vứt đi cũng không sao nhỉ.
Ngồi vào chỗ của mình,mặt anh lạnh tanh,không một chút biểu cảm.
Nó cũng nhận thấy anh đang rất tức giận trong sự ân hận và có lỗi của mình.Nó im lặng,đưa mắt nhìn Minh mà không nói lời nào.Muốn xin lỗi lắm,nhưng cũng chẳng biết phải nói sao,vì lòng sĩ diên và tự cao của nó không cho phép nói lời xin lỗi.
Tan học,đợi cả lớp về hết.Nó nhè nhẹ,nhón từng bước chân đến chiếc thùng rác, nơi anh ném quyển sách.Lục tung mớ rác rưởi trong thùng,cuối cùng nó cũng tìm thấy.Nhanh như cắt,nó cất sách vào cặp mà lặng lẽ đi về.
Nhưng nó không thể biết được,ở cách đó không xa,anh đang nhìn nó,ánh mắt lạnh nhạt của anh giờ đây dần trở lên ấm áp có pha chút hạnh phúc.
-Ủ ôi!!,bọn mày ơi..tí nữa thầy phát bài kiểm tra đấy,tao run quá mày ạ, lần này mà tao bị điểm thấp nữa thì chỉ có nước đập đầu vào tường mà chết thôi…
-Ừ,tao cũng thế.,
-Ừ, tao khác gì………………..abcxyz
Lũ con gái lớp nó than thở.Chỉ có mình nó là bình văn tĩnh như mọi khi.Đơn giản mà nói thì nó đã quá chai lì trong mỗi lần như vậy.Điểm số cứ giậm chân tại chỗ không một thì hai,không hai thì bốn mà may lắm thì năm là cùng.
-What!!!
-Cái gì thế này!!!,7 luôn á,nó nhìn vào bài kiểm tra mà như kiểu nhìn vào tờ vé số khi phát hiên đã trúng giải độc đắc.Cầm tờ kiểm tra trên tay mà nó không ngừng xoa xuýt,hít hà nó.
Được một lúc thì nó bắt đầu trầm ngâm.
-Công nhận là quyển sách đấy hay thật,đúng là tuyệt đỉnh,tuyệt đỉnh.
Đang mải suy tư thì tiếng nói của Minh cắt ngang.
-Nhi Anh làm được mấy điểm mà có vẻ như suy tư thế.
Nhìn anh mà nó hất cằm,vênh mặt nói:
-Cũng không cao lắm,chỉ có 7 à
Anh nhìn nó mà cười như phá mả.
-Thế à,thấp thật đấy,tôi cũng chỉ được có chín rưỡi à.
Nghe anh nói thế mà nó tức tím mặt,ngồi thụp xuống ghế,không nói không rằng,mặt thì hằm hằm.
-Này,tôi đùa thôi có cần phải thái độ thế không??
Không chút biểu cảm,mặt nó vẫn lạnh tanh,không thèm nhìn anh dù chỉ chút.
-Nếu có gì không hiểu, thì hỏi tôi nhé,không chắc sẽ làm được nhưng sẽ cố hết sức có thể.Nói rồi anh vội quay mặt lên để lại nó với sự khó hiểu và ngạc nhiên vô độ.Nhưng nó kệ,sĩ diện nó quá cao,lại một lần nữa từ chối cái gật đầu.
Qúa hiểu tính nó,nên anh cũng chẳng thèm đề nghị chỉ bài cho nó thêm lần nào nữa,mà chỉ âm thầm dõi theo nó,giúp nó những lúc khó khăn,trắc trở trong lặng lẽ.
Biết nó không hiểu bài,dù không chỉ cho nó,nhưng anh vẫn cố nói to hết sức có thể trong khi giảng bài cho lũ con gái trong lớp chỉ với hi vọng là nó sẽ nghe được mà hiểu được cách làm,cách giải của bài đó.Vì anh ngồi bàn trên,nó bàn dưới ngay sau lưng anh,nên nếu chú ý nghe thì việc hiểu bài là chuyện đơn giản.
Thực ra nó cũng ra sức vểnh tai nghe anh giảng,nhưng mỗi khi bắt ánh mắt anh quay xuống nhìn nó thì nó lại lảng đi chỗ khác,anh biết mà cười thầm trong bụng.
Anh là thế,luôn là người quan tâm nó trong âm thầm,nó quên bút,anh cho mượn.Nó quên ô,anh sẵn sàng chịu mưa cho nó có,khi nó sốt,anh nguyện cõng nó lên y tế,tất tần tật mọi thứ anh đều làm vì nó,chỉ cần nó vui,nó cười là được.Chỉ duy nhất một điều là nói “anh yêu nó” à,mà không,”chỉ cần nói thích thôi”,anh cũng không làm được.
Nó cảm thấy hụt hẫng và thầm trách móc anh,sao anh không nói,chỉ cần như vậy thôi là nó có thể gạt bỏ cái sĩ diện cao vút kia mà tiếp nhận anh.Nó chán ngấy cái thứ tình cảm trên tình bạn mà dưới tình yêu này của anh.Cái thứ tình cảm không tên,chưa xác định này của anh cũng khiến nó khốn khổ biết chừng nào.
Ừ thì anh cứ tốt,nó cứ học…học để biết nó không thua kém anh,học để biết liệu mình có thông minh hơn khi đứng ở góc độ kiến thức ngang anh,để hiểu xem ở góc độ đó,cái thứ tình cảm anh dành cho nó là gì.
Cứ thế thời gian cứ trôi đi,các kì thi cũng đã trôi qua.Ngày nhận giấy báo nó ngẫn ngờ,thẫn thờ không tin vào mắt mình.Nó đã đậu vào một trường đại học nổi tiếng của quốc gia với điểm số cao vượt ngoài mong đợi.
-Ù ôi,trường mình năm nay có thủ khoa đấy mày ạ.Nghe bảo là thằng Nhật Minh,cái thằng rõ đẹp trai mà mới chuyển vào trường mình năm lớp 12 ý
-Thế à!!!
-Uk
-Thằng đấy giỏi nhỉ
-Chứ sao,nó có cả cả một hội fan cuồng kìa
.-Uầy,thích thế..
-UK,thích thật…
Tiếng nói léo téo của mấy đứa lúc đi lấy giấy báo đại học cùng đã làm nó bừng tỉnh nhớ về anh.Cái tên Nhật Minh lập lờ trong đầu nó,kí ức hiện về.Nó nhớ anh quá,!!
Sao thế này,sao mình khóc à,nó cố trấn tĩnh và gán cho cái lý do là nó đậu đại học nên vui quá đây mà.Nhưng sao tim nó lại nhói thế!!!
Cầm giấy báo trúng tuyển trên tay,nó lũi thũi đi về phía trước với hàng cây phượng rực rỡ màu đỏ tươi.trải dài hai bên đường.
-Này!!!!!!!!!
Tiếng gọi nghe quen thuộc làm sao,bất giác nó quay lại.
Là Minh,người nó luôn nghĩ đến và cũng chính là người đã châm ngòi cho mục tiêu học quên ăn,học quên ngủ của nó.Quay mặt đi,nước mắt khẽ lăn dài trên má.Một bàn tay ấm áp khẽ siết nhẹ tay nó,ngước mặt lên.Nó đã thấy anh ngay cạnh nó,anh khẽ cười,nụ cười thánh thiện:
-Đi đâu đấy,chưa nói hết mà.
-Có gì thì anh nói đi,tôi nghe đây.
Anh lại cười,khẽ xoay vai nó hướng về mặt mình.
-“Đậu rồi thì yêu nhau thôi”.
Chỉ một câu nói cộc lốc thế của anh,mà khiến tim nó như loạn nhịp…Đơ mặt vài giây,anh khẽ lay lay nó ,miêng vẫn liên tục lặp lại câu nói ấy.
-“Đậu rồi thì yêu nhau thôi”.
Nó chợt bừng tỉnh đẩy anh ra.
-Chỉ thế thôi á….nó nói mà mặt ngấn lệ.
Anh ngơ người như không hiểu chuyện thì nó vội đập vào ngực anh,miệng khẽ mỉm cười.
-Bét nhất thì cũng phải nói câu ” anh yêu em” chứ,ai lại tỏ tình thế bao giờ!!!
Chợt hiểu ra ,anh vội ôm lấy nó ,miệng vẫn không ngừng nói:
-“ĐẬU RỒI THÌ YÊU NHAU THÔI”,”ĐẬU RỒI THÌ YÊU NHAU THÔI”.
-Uk thì “ĐẬU RỒI THÌ YÊU NHAU THÔI”,nằm gọn trong bờ vai anh,nó khẽ nói!! <3<3<3 ——–THE END————–

Xem nhiều

Cùng Chuyên Mục

Bạn Đã Xem Chưa

Các Chuyên Mục Chính

Sử dụng Facebook java đểo vào fb không bị chặn | Hot Zalo Java | Quảng Cáo: Ninja school online mới | Link: Chơi avatar trên pc máy tính